Thương Tâm Những Mãnh Đời Bất Hạnh

Mẹ là ngọn gió đưa êm Mẹ là dòng suối mơ huyền bao la.

Thương Tâm Những Mãnh Đời Bất Hạnh

Các em đã không có được những gì tưởng chừng là bình thường nhất, đơn sơ nhất.

Thương Tâm Những Mãnh Đời Bất Hạnh

Hãy quan tâm nhiều hơn tới trẻ em nghèo

Thương Tâm Những Mãnh Đời Bất Hạnh

Có tát cạn biển Đông mới tỏ tường lòng mẹ. Không trèo qua non Thái sao thấu hiểu tình cha

Thương Tâm Những Mãnh Đời Bất Hạnh

Con về quỳ giữa quê hương thầm hôn lên những bước đường mẹ qua

Hiển thị các bài đăng có nhãn chúc mừng sinh nhật mẹ. Hiển thị tất cả bài đăng
Hiển thị các bài đăng có nhãn chúc mừng sinh nhật mẹ. Hiển thị tất cả bài đăng

Thứ Ba, 12 tháng 5, 2015

Đoạn Hội Thoại Chúc Mừng Sinh Nhật Mẹ Làm Lay Động Hàng Triệu Con Tim

Trên mạng xã hội Facebook mấy ngày gần đây chia sẻ đoạn hội thoại của một sinh  viên gọi điện thoại về cho má chúc mừng sinh nhật khiến nhiều dân mạng rất xúc động.

Rất nhiều cư dân mạng không thể kiềm được nước mắt khi đọc đến cuối đoạn hội thoại. Đây cũng là cảnh ngộ của rất nhiều sinh viên ở miền quê vào Sài Gòn để học tập. Cuộc hội thoại của người má nghèo và cậu sinh viên nhận được hàng nghìn like và bình luận của cư dân mạng.
 

Mẹ là ngọn gió đưa em

Nó là cậu sinh viên nghèo ở miền Trung, nó đã học đến năm 3 rồi mà rất hiếm khi nó gọi điện về hỏi thăm má nó. Ở nhà mẹ nghèo làm gì có tiền liên lạc thường xuyên với nó. Vô tình hôm đó nó lục lại hồ sơ nhập học biết hôm nay là sinh nhật của má nó. Không hiểu tại sao hôm đó, nó mạnh dạng cầm điện thoại gọi về cho má nó để chúc mừng sinh nhật. Đây là lần đầu tiên nó chúc mừng sinh nhật má nó. 

Cuộc hội thoại chỉ kéo dài hơn 3 phút thui, nhưng nhiêu đó cũng làm lây động hàng triệu trái tim không chỉ có sinh viên mà tất cả mọi người.
Nó: Alo má…
 
Má: Sao đó con…
 
Nó: Hôm nay má có làm gì không?
 
Má: Sáng giờ tao ở ngoài thổ mới về lúc chập tối đây, đám đậu phụng mới tỉa bữa trước mấy hôm nay trời nắng quá chắc chết quá! Mày gọi má có chuyện gì không?
 
Nó: Dạ! Không có gì đâu, lâu nay con không gọi về nhà nên gọi về nói chuyện với má thôi.
 
Má: Ừ, dạo này mày còn tiền không?
 
Nó: Còn chứ má, chưa cuối tháng mà má!
 
Má: Ừ, hết tiền thì gọi về cho tao, mấy bữa rày nắng quá, trồng có đám đậu mà cũng sắp hư hết đây, tao làm cũng không ra tiền. Ba mày ở nhà cũng không làm gì ra tiền, bệnh khớp của ông chưa khỏi nữa, cái đầu gối ổng cứ đâu miết. Nay nhìn ổng ốm lắm, còn bộ xương à.
 
Nó: Dạ…  
 
Má: Dạo nay học hành ăn uống sao rùi đó, có thiếu tiền gì nói tao gửi nha..
 
Nó: Dạ, con vẫn đủ tiền má! Học bình thường thôi má, sắp thi giữa kỳ ạ!
 
Má: Cố gắng học hành nha con, đừng có chơi bời nữa đó. Ở quê mình khổ lắm đó con ơi, không có tiền gì đâu đó. Ở nhà, cô bốn mày bị mấy đứa trẻ mất dạy chạy xe không đèn đuốc, chất ba tông bị gãy chân nằm bệnh viện rồi. Thấy thương quá! Cô mày cũng không có tiền, còn nuôi con cái giờ nằm viện không biết sao nữa.
 
Nó: Dạ …. Mẹ ra bệnh viện thăm cô chưa. 
 
Má: Ba mày đau, tao phải nhờ thằng cu Hơn ở xóm chở đi hôm qua rùi. Thương cô lắm con ơi. Nhà mình con út nay bước vào lớp 10 nữa, xin tiền tao đi học thêm học bớt không biết tiền đâu cho nó đi học đây. Mày rán học cho được cái bằng giỏi để xin việc đó nha…
 
Nó: Dạ… con biết rồi!  
 
Má: Ra trường mà không có việc chắc tao điên luôn đó..
 
Nó: Dạ… Con sẽ cố gắng học mà. Má yên tâm đi, tin ở con má ơi!
 
Má: Ừ cố gắng lên nha con… Nhà mình khổ lắm rùi đó…. Tao chỉ trông nuôi tụi bây ăn học đến nơi đến chốn rùi tao chết cũng được.
 
Nó: Má ơi… Con biết rùi…. Má cứ nói vậy hoài!  
 
Má: Thôi tắt điện thoại đi con… còn tiền không mà gọi miết vậy!
 
Nó: Dạ con mới đăng ký má ơi. Lâu lâu mới gọi về nhà mà!
 
Má: Thôi tắt đi, làm gì rùi làm, có học bài thì học đi rùi ngủ.
 
Nó: Con còn chuyện này muốn nói với má nữa…
 
Má: Mày nói đi….
 
Nó: Chúc mừng sinh nhật má …  
 
Má: …. Nay mày chúc má sinh nhật nữa hả… tao nuôi mày đến nay mới nghe tụi bây chúc tao đó. 
 
Nó: Con đã lớn rùi mà má…
 
Má: (Không nói gì)
 
Dường như mẹ nó đã khóc khi nghe lời nói đó của nó….
 
Nó: Alo má, má đâu rồi!
 
Má nó vẫn giữ điện thoại được một lúc rùi tắt…..
 
Nó ngồi suy nghĩ và ngó trên trời cao… nó cũng khóc…  



Rất nhiều sinh viên sau khi đọc đoạn hội thoại này đã rơi lệ, có người còn thừa nhận mình chưa bao giờ làm được điều này với mẹ.